Bài đăng

Thanksgiving!

Viễn khách tha hương gửi phận thân, Ngỡ chừng xuôi cảnh kiếp sa chân Đầu bù tóc rối muôn phiền lụy Tay trắng thân gầy lắm tủi thân. Nắng dãi mưa dầm đâu quản ngại Bền tâm gắng chí chẳng vương bần. Cố công vân lộ thông hanh sự Xứ lạnh hoa cờ thắm nghĩa ân  Ý Nhiên 11-2025

Thêm chiếc lá vàng rơi

Một chiếc lá vàng rơi Trên mấy mùa xanh biếc Ngát lời hoa tiễn biệt Theo mây gió về đâu? Một chiếc lá vàng nâu Trên mấy cành sâu nhạt Bớt rồi hoa, trái, hạt Theo phai úa thời gian Một chiếc lá bình an Rơi giữa lòng viên mãn Mấy mươi mùa khô hạn Xin phai úa thời gian Một chiếc lá vàng bay Trên mấy mùa giông bão  Nhớ thương chuyện thuở nào Xin ghi dấu ngày sau   https://www.youtube.com/watch?v=TpyQSDsvYMQ

Hương tàn

Ôi nhân sinh thiết tha mà gần gũi Nào cuộc đời là giấc mộng phù du Cánh chim hoang nặng vã dưới sương mai Đâu một cõi thiên thu về dĩ vãng? Hoa vẫn sống chan hòa cùng năm tháng Buổi hương tàn đá cỏ mãi vương mang Ánh sao đêm gọi lá chút mơ màng Đưa ngọn sóng nhấp nhô từng đêm sáng Nhân sinh hỡi! xót xa và chán ngán Bởi thân vàng là mấy đỗi hơn thua Vạn tâm toan đậm sau nét xinh thừa Buông ý ngọc vỡ ra đời tay ngửa Hoa vẫn sống để yêu đời thêm nữa Chốn dương trần tận hưởng buổi sương minh Vẫn chưa từng mộng tưởng kiếp lai sinh Về với gió, thấy đời còn xót xa https://www.youtube.com/watch?v=t0eBxMrfz_Y

Về ta nghe

Về ta nghe, vẫn quanh đây tiếng mưa buồn úa nhạt. Cánh chim trời, trôi lạc giữa mong manh, Thuở ta yêu, trong giấc ngủ yên lành. Chuyến xe muộn, vai hàng rong vội gánh. Về ta xưa, khi cơn mưa ngớt ngơi vài mấy hạt. Ta lặng nhìn, trên lá nhạt nhòa sương, Thuở yêu thương, sao chẳng bước chung đường. Buổi tan trường, ta tìm nhau vội vàng. [Chorus] Về riêng ta, tìm cánh hoa úa phai ngày nắng Hạ. Tay nhặt gầy buông thả dọc hàng mây. Nỗi vấn vương còn đọng nơi cuối lớp. Giữa muộn màng, ta vẫn đợi chờ ta. Về hôm nay, bao lo toan chúng ta người mỗi ngả. Dáng ai chiều? Cô gái thuở học sinh. Ngày xa xưa, chưa khác lạ bao giờ. Đôi bạn trẻ, tóc nay giờ phai úa. Giờ nơi xa, tìm cánh hoa úa phai ngày nắng lạ. Ta nhặt đầy, gom góp tận trời Tây. Nỗi vấn vương còn đọng nơi cuối phố. Giữa muôn trùng, tuôn ngấn lệ mờ xa. https://www.youtube.com/watch?v=8Hsj8xfgI38 

Biển xa

Biển mênh mông, Chập chờn trong khoảng vắng Đêm dỗi hờn, Trong ánh mắt hoàng hôn. Biển mang theo, Bao khao khát dập dồn Cùng sương khói Buông dần vào xa xôi. Ôi biển đêm! Biển của tình trăn trối Biết mong chờ Là vắng lặng triền miên. Người rời xa Lòng băng giá ưu phiền. Mong được mãi Đưa thuyền về chung bên. [Chorus] Đời tôi đến Với em nhiều khấp khểnh Trót say tình Em quá lớn kiêu sa. Để mình ta Cùng cơn sóng nua già  Vang vọng mãi Xót xa và thương mong! https://www.youtube.com/watch?v=bn0ZKtRbDjU 

Gởi bọn chúng tôi!

Gởi bọn chúng tôi! Dòng đời bất tận, cuộc sống là khoảng mênh mông, cuốn ta vào những tháng ngày tha hương biền biệt. Quê hương vì thế mà dần đổi thay trong tâm tưởng. Không phải vì ta lơ đễnh, nhưng những hồi ức tuổi thơ năm nào giờ chỉ là những bức ảnh rời rạc, chắp vá trong niềm nhớ. Lạ, ngôi trường xưa – nơi ta từng hờ hững khi cận kề – vẫn hiện lên trọn vẹn, như thể chưa hề rời đi. Những ký ức ngọt ngào chưa bao giờ phai nhạt, sáng rõ đến mức tưởng như ta có thể cân đo, đong đếm từng khoảnh khắc, tưởng như có thể sắp xếp vô vàn mảnh vụn của thời gian một cách ngăn nắp, chỉn chu, không sai lệch. Ở đó, những dãy nhà cũ vẫn uy nghi, tao nhã. Mái ngói già trầm tư, nghiêm nghị, như quan sát mọi trò tinh nghịch của bọn trẻ suốt bao năm. Mình vẫn nhớ như in năm học lớp 11, mình chuyển về đây, về ngôi trường Lê Thanh Hiền trầm lắng mà ấm áp. Dù chỉ gắn bó một năm ngắn ngủi, nhưng đó lại là một cột mốc rực rỡ và ấm áp nhất trong ký ức tuổi học trò trong suốt hành trình dài đằng đẵng của th...

Ngộ!

Hình ảnh
Cái đống hoang tàn cũng chả sao Khu đây Ngộ định sắm cho đào. Trùng tu quyết tháo cho tan rã  Tái thiết thành ra đập nát nhàu  Vời vẽ mưu đồ cho có lệ Hô hào tôn tạo chốt hầu bao  Việc hỏng, duyên tàn thôi gác lại, Mấy chuyện hoàn nguyên, Ngộ thoái trào! Ý Nhiên  Hoạ lại bài: VỐN CỔ…!    Đập phá tan tành chẳng tiếc thương?   Trăm năm vốn cổ lại xem thường! Bất cần thắng cảnh nơi di tích Mặc xác danh lam chốn tại đường Trí não tồi tàn quen ngỗ ngược Học hành bệ rạc khoái nêu gương Tan hoang ý thức buồn rơi lệ! Sụp đổ lương tri cảnh hí trường!  Kim Sơn 05/11/2025

Cõi âm

Hình ảnh
Đa Tình là… Đinh Tà Đến hội chiêu hồn vướng sợi thương, Người đâu chẳng hẹn lại chung đường. Bóng tàn phảng phất vai thôn nữ, Gió nổi lập loè dáng tiểu nương. Vầng diện ảo mờ trong tán khói, Mi huyền hơi hướng cõi âm dương. Tương phùng trót hẹn thiên thai mộng Giấc tỉnh tay còn nắm mớ xương Ý Nhiên!  11/2025

Thư gửi con trai!

Hình ảnh
 Con trai yêu dấu, Hôm nay là một ngày thật đặc biệt. Ở nước Mỹ xa xôi, em gái nhỏ của con vừa tròn một tuần tuổi. Em bé còn đỏ hỏn, khóc cười lạ lẫm, khiến ba mẹ tất bật cả ngày lẫn đêm mọi thứ giờ đây dường như đổ dồn cho em con. Nhưng không, trong trái tim ba mẹ, chưa bao giờ vơi đi tình thương dành cho chàng trai bé nhỏ của mình — cậu bé 5 tuổi vẫn đang ngày ngày tập viết chữ, tập gõ những nốt nhạc, tập vẽ những gam màu đầu tiên đến bận rộn như một người trưởng thành đương vất vả trong công việc. Ba mẹ nhớ con da diết. Nhớ tiếng cười trong veo, nhớ ánh mắt long lanh hay hỏi dồn dập cả ngàn câu hỏi. Nhớ cả đôi bàn tay nhỏ xíu luôn cố gắng hết mình để trở thành “anh lớn”. Ba mẹ biết, con đã phải gắng gượng thật nhiều. Khi hay tin con bị máng vốn vì không chịu tập vẽ, ba mẹ buồn lắm. Ban đầu, trong cơn nóng ruột, ba mẹ còn nghĩ đến chuyện nghiêm khắc lên con. Nhưng rồi bỗng nhớ về chính tuổi thơ mình — cũng từng chịu những lời nặng nề, những roi vọt đau rát ... Ba mẹ ...

TRÊN - DƯỚI

Hình ảnh
TRÊN xua: em hãy lãng quên đi DƯỚI bảo: rằng anh chẳng được gì! TRÊN xỉn vàng răng ăn khói phiến DƯỚI nhàu tương guốc nuốt chai lì TRÊN đương phơ phất mươi hàng tóc DƯỚI móc tòng teng cặp ngọc tỳ TRÊN ngấn lệ rơi còn vướng vất DƯỚI lòng nén chặt nỗi sầu chi?